lẽ nào dân mình là thế
bầu răng “thương” bí rứa hè?
Chị ve chai nhặt được 5 triệu yên
tiền vô chủ
một năm rồi
chị sống trong buồn, vui, sướng, khổ
vui vì số phận mỉm cười
sướng bởi sắp thành tỉ phú
buồn vì bao kẻ nhòm ngó
khổ bỗng dưng có nhiều tiền
cứ nghĩ đời được lên tiên
ai dè chẳng yên mà sống
khi chị nghèo chẳng ma nào nhòm đến
ngày qua ngày lầm lũi kiếp ve chai
giờ thành tỉ phú rồi
bỗng nhiên được người đời săn đón
kẻ thì gạ lấy tiền làm "từ thiện"
người thì xin bố thí lúc "khó khăn"
xóm trọ ngày thường ngõ vắng
hôm nay bỗng chật người chen
chợt nhớ lời tiền nhân:
“Thớt có tanh tao ruồi đậu đến (*)
Ang không mật mỡ kiến bò chi”
lẽ nào dân mình là thế
bầu răng “thương” bí rứa hè?
3-6-2015
(*) Thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491-1585)
Nguyễn Duy Xuân